Câu chuyện tình chàng trai tỉnh lẻ
Nó thu xếp quần áo, cả đêm nó không ngủ được, nó bắt xe khách vào sáng sớm tinh mơ. Đến Hà Nội đã gần trưa, không kịp ăn uóng gì, nó thuê xe ôm đến ngay nhà Phong. Nó như chết ngất trước di ảnh của Phong. Đôi mắt có hồn vẫn như nhìn nó, như muốn nói với nó điều gì đó mà chưa nói được. Gia đình Phong biết nó chơi với Phong, nhưng họ nghĩ rằng hai đứa là bạn thân, họ không nghĩ và cũng không biết hai đứa yêu nhau. Nó khóc thảm thiết, chưa bao giờ nó có cảm giác bị bỏ rơi, trống vắng và cô độc như thế này. Nó ân hận, giá như nó đi cùng anh, giá như anh về quê cùng nó, có lẽ trước lúc ra đi nó còn được gần gũi bên anh… anh thân yêu, mối tình đầu của em, em xa anh thật rồi sao?
Nó vui lắm, chưa bao giờ nó lại thấy vui và hãnh diện như hôm nay. Bài thi văn cuối kỳ của nó đã được điểm 10. Bất cứ ai đã trải qua thời gian học trung học đều cảm nhận rằng con số 10 cho môn Văn là mơ uớc của biết bao học sinh, nên nó hãnh diện cũng là phải thôi.
Bài nghị luận văn hôm đó lấy đầu đề về bài thơ của thi sỹ Hoàng Cầm “Bên kia sông Đuống”. Nó chưa bao giờ được đi khỏi làng, cũng không biết con sông Đuống ở Bắc Ninh ra sao? Nhưng nó cảm nhận sâu sắc rằng con sông quê hương của bác Hoàng Cầm chắc cũng giống như dòng sông Mã quê nó. Sông Mã chảy qua làng của nó, dòng sông hiền hoà nơi gắn bó nhiều kỷ niệm thân thương, chiều chiều nó và lũ bạn rủ nhau ra ngoài triền đê thả diều, những cánh diều như chao nghiêng trên bầu trời xanh thẳm, tiếng sáo diều vi vu nhiều lúc đã ru nó và lũ bạn vào giấc ngủ say, mặc cho đàn trâu của cả hội thong dong gặm cỏ. Rồi sau đó cả bọn sẽ lao xuống dòng nuớc mát tha hồ mà ngụp lặn, đứa nào ở làng Tranh quê nó cũng đều biết bơi và bơi rất giỏi nữa là đằng khác. Thậm chí chúng còn chơi trò chơi trận giả, đuổi bắt nhau trên dòng sông của chúng nữa. Thằng Hợp bơi giỏi nhất, nó đang bơi vậy mà có hôm nó còn tóm được một chú cá chép nặng gần ba cân, bọn chúng vội vã lên bờ, kiếm rơm rạ, nổi lửa nướng cá, cá chép sông vừa ngon, vừa béo, ăn hết rồi mà đứa nào đứa đấy vẫn còn thòm thèm muốn ăn nữa. Thằng Hợp mới chia tay bọn nó hôm đầu tháng, cu cậu được tuyển vào đội bơi của tỉnh, bọn chúng mất đi một thằng bạn nghịch ngợm và đáng yêu. Tuy nhiên dù vắng thằng Hợp thì chiều chiều cả bọn vẫn chăn trâu, thả diều trên đê làng và dòng sông Mã quê hương vẫn ôm gọn chúng vào lòng, vẫn cho chúng tung tăng trên dòng nước mát đỏ nặng phù sa quyến rũ.
Kỷ niệm về dòng sông của nó là như vậy, nó tưởng tượng bác Hoàng Cầm chắc cũng như nó mà thôi, dòng sông, làng xóm quê hương mà bị giặc ngoại xâm lấn chiếm thì còn nỗi đau nào hơn. Vận dụng hết tình cảm của mình với dòng sông Mã , nó đã bồi hồi viết trong xúc động dâng trào, và bài văn của nó đã đạt điểm cao nhất, đựơc cô giáo lấy làm bài văn mẫu cho trường. Nó học giỏi, rất nhiều điểm 10 của các môn tự nhiên, nhưng đây là lần đầu tiên trong cuộc đời học sinh nó được điểm 10 cho môn văn, tự hào lắm chứ?
Nhà vắng tanh, mọi lần trưa như vậy thì kiểu gì bố mẹ nó cũng ở nhà chứ? Mẹ nó yêu nó vô cùng, nhà nó có hai anh em, anh nó không học được đã ở nhà làm ruộng rồi. Bách, tên anh nó, năm nay mới 19 tuổi nhưng cao lớn lộc ngộc, cậu học hành chểng mảng đúp lên đúp xuống , nên học xong lớp 9 thì ở nhà tham gia vào công việc đồng áng.
Nó kéo cánh cổng, dắt xe đạp vào sân, gọi lớn:
- U ơi!
Không thấy tiếng trả lời, nó vội vã vào nhà. Một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt nó. Mẹ nó đang ngồi khóc bên mâm cơm đổ vỡ tung toé. Đầu mẹ nó đang ri rỉ máu, nó quăng cặp, ôm chầm lấy mẹ:
- U ơi! Sao lại như vậy u ơi?
- U khổ lắm con ơi.
- Hu hu, ai đánh u hả u? - Nó vừa khóc, vừa vạch vết thương trên đầu mẹ nó.
- Khổ lắm con ơi! Nếu chết được thì u đã chết rồi? Thầy con hôm nào cũng đòi rượu. Trưa nay hết rượu, thầy con bắt u đi mua nhưng u không còn tiền, thầy bắt u đi mua chịu ,u không đi vậy là thầy con lôi u ra đánh đập, chồng ơi là chồng, sao tôi không chết đi cho đỡ khổ hả trời..
Nó khóc nức nở, vừa khóc nó vừa chạy vào trong buồng, xé tạm chiếc áo mayo cũ, rồi chạy ra vườn bứt mấy chiếc lá nhọ nồi, cho vào cối giã vội, nó lao lên nhà, băng vết thương cho mẹ.
Nó thu dọn mâm bát, đói nhưng nó chẳng muốn ăn. Bố nó chắc lại ra quán nước đầu làng uống rượu chịu rồi, mẹ con nhà nó rất sợ bố nó, ông vừa gia trưởng, vừa hay rượu chè, bữa cơm nào không có rượu cho ông thì y như rằng mẹ con nó bị hành hạ, chửi mắng.
Thằng Bách anh nó cũng vừa vác cày về đến sân, nó không biết chuyện gì đã xảy ra, nên vẫn bình tĩnh ra giếng dội nước ùm ùm.
Vào đến nhà, nhìn thấy mẹ và em ngồi khóc bên mâm cơm nguội lạnh, nó hiểu ngay ra vấn đề, nó gầm lên:
- U, ông ấy lại đánh u à? Khốn nạn.
Nói xong, nó chạy lao xuống nhà ngang, xách trên tay là con dao rựa:
- Con phải đi tìm ông ấy, kiểu này thà con không có bố còn hơn.
Mẹ nó chạy theo, ôm chặt :
- Con ơi, u xin con, con đừng làm chuyện dại dột rồi hành xóm người ta cười cho.
- Không con chém chết ông ấy rồi con đi tù cũng được, không thể để ông ấy muốn hành hạ u thế nào cũng được.
- Con ơi, mày thương u mày nghe u , u xin con đấy con ơi, dù sao ông ấy cũng là bố đẻ ra các con.
- Bố à, bố gì mà suốt ngày chẳng chịu làm lụng gì? Đã vậy lại còn rượu chè be bét, suốt ngày mắng vợ, chửi con. Con không chấp nhận có người bố như thế.
- Thôi con ơi, có câu: Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo, tội vạ u chịu, chắc kiếp trước u ăn ở chẳng ra gì, nên kiếp này u khổ thế. Tùng ơi! Lấy dao cất đi.
Nó đến bên thằng anh, nhìn thẳng vào thằng Bách, gỡ tay anh . Nó lấy chiếc dao rựa mang xuống bếp.
Ba mẹ con ngồi nhìn nhau, rồi cùng khóc.
Nó dắt trâu ra ngoài đê, nhìn con sông trong vắt, vậy mà hôm nay nó chẳng có lòng dạ nào để mà tắm nữa, để trâu gặm cỏ, nó tìm bụi tre ngồi một mình và nghĩ đến mẹ, hai dòng nước mắt của nó lại tuôn trào.
Nó không hiểu tại sao bố nó lại thích rượu đến như vậy? Buổi sáng ra, không cần ăn gì, ông cầm chai rượu tu một hớp rồi làm gì làm. Ngày xưa ông đâu có thế. Đi bộ đội về, ông tham gia ngay vào công tác của địa phương, rồi ông lên làm chủ tịch xã, những năm khó khăn ông dẫn dắt cả xã đạt điển hình tiên tiến cả tỉnh, xung quanh xã có thể đói, nhưng cả làng Tranh này, không nhà nào thiếu ăn. Ông được dân tín nhiệm, nhưng vì là người ngụ cư, bè cánh dòng họ làng này nhiều, đấu đá cũng lắm, chán đời vì đấu không nổi, ông xin rút về làm dân thường, có lẽ đây là nguyên nhân khiến ông sinh ra bất mãn và nghiện ngập rượu chè.
Mẹ nó là người hiền lành, được cả làng trên, xóm dưới kính trọng. Bà là con nhà gia giáo kiểu phong kiến, với bà đói, no, hạnh phúc hay không đều do số phận mà ra cả. Trút lòng mình hay muốn giãi bày, mẹ nó đều ra chùa làng thắp hương cầu xin đức phật tù bi mở độ chúng sinh, cứu nhân, độ thế.
Bà yêu quý hai thằng con trai, nhưng với nó bà chăm chút hơn, nó yếu đuối hơn thằng anh nó nhiều, hồi bé nó hay ốm đau. Bản tính nó hiền lành, học giỏi, ngoan ngoãn nên ở trường nó được thầy cô và các bạn quý mến. Hôm nay được điểm 10 muốn về khoe với mẹ, vậy mà ước mơ nhỏ bé đó cũng không trở thành hiện thực. Nó muốn bỏ đi, đi thật xa để khỏi nhìn cảnh mẹ nó bị bố đánh đập, và nó cũng sợ mỗi khi bị bố đánh, những vết lằn trên da thịt nó vẫn còn nguyên, mặc dù mẹ nó đã giã nghệ bôi lên, nhưng không tránh khỏi có sẹo. Nó ước mình đi làm, kiếm thật nhiều tiền, xây cho bố mẹ một căn nhà mái bằng như mấy nhà hàng xóm, rồi có thể hàng tháng gửi mẹ ít tiền mua rượu cho bố để mẹ khỏi bị đánh đập.
Nó ngủ thiếp đi lúc nào chẳng biết, đến khi mấy đứa bạn cùng chăn trâu đến lay dậy, nó mới choàng tỉnh, và rồi nó lại vẫy vùng trong dòng sông xanh mát.
Chiều về, nó len lét, dắt trâu vào chuồng. Nó lên nhà, bố nó đang ngồi uống rượu một mình bên mâm cơm, ông lớn giọng:
- Thằng kia, dọn mâm bát xuống nhà ngang ăn cơm rồi học bài. Năm nay mày không thi đỗ vào đại học thì đừng bước chân về cái nhà này nữa, suốt ngày chỉ thấy lêu lổng.
- Con có lêu lổng đâu mà thầy nói thế?
- Lại còn cãi hả? Tao lại đập cho bây giờ, tao nói thẳng không thi được vào đại học thì tao dìm đầu xuống sông.
Ba mẹ con dắt nhau xuống nhà ngang ăn cơm, nhà nó có lệ, ông bố ăn cơm một mình, thi thoảng ông ăn chung là dịp đó có khách còn mẹ con nó không bao giờ được phép ngồi ăn cơm với ông, không hiểu cái lệ này ông học ở đâu, nhưng mẹ con nó bất di bất dịch phải thi hành.
- U đỡ đau chưa? - Nó hỏi mẹ.
- U đỡ rồi, thôi hai anh em ăn cơm đi, Tùng ăn xong rồi học con ạ, cố gắng học mới thoát khỏi cảnh nghèo, ăn rồi để bát đó u rửa cho.
- U ơi, hôm nay con được điểm 10 văn đấy!
- Thế hả, con giỏi quá, cố lên nhá con, u vất vả vì chúng mày, nếu không có hai thằng u bỏ đi từ lâu rồi.
- U ơi! con yêu u.
- Mẹ cha anh, chỉ được cái lẻo mép. - Mẹ nó cười.
Thời gian trôi đi nhanh chóng, nó lên Hà Nội thi đại học, hai u con dắt nhau tìm chỗ trọ. U nó bán một đàn lợn giống, lấy tiền lộ phí cho nó đi thi. Bố nó thì chẳng hỏi han gì, trước khi đi u nó phải mua mấy lít rượu để nhà, mấy mẹ con mới yên tâm mà ra Hà Nội.
Nó thi vào hai trường mà nó ưa thích nhất đó là Học viện Quan hệ quốc tế và đại học Bách Khoa, với nó thi khối A hay khối C nó đều tự tin vì học lực của mình.
Nó làm bài rất chắc, nó vui vì mình làm được bài. Nhưng khi ra với mẹ, nó thấy buồn vì mẹ nó gọi cho nó ăn hết món này đến món khác, nhưng với mẹ, mẹ chỉ ăn bánh mỳ không nhân? Nó hỏi mẹ nó bảo mẹ thích ăn bánh mỳ Hà Nội, ngon hơn bánh mỳ ở quê, nó biết mẹ nó tiết kiệm, nhưng nài nỉ thế nào mẹ nó cũng lắc đầu không ăn thêm món gì khác.
Mấy ngày thi đã trôi qua, hai mẹ con gầy đi trông thấy, nhưng nó rất vui vì cả hai trường nó đều làm được bài thi một cách tốt đẹp. Hai mẹ con mua vé về quê.
Nó đỗ cả hai truờng đại học, tin vui đó cả làng đều biết, khắp làng trên xóm dưới đâu đâu cũng thấy họ bàn tán xôn xao, họ ngạc nhiên bởi lần đầu tiên trong cái làng Tranh này có người đi thi mà đỗ cả hai trường liền một lúc, có năm cả làng không ai đỗ đại học, năm nay cũng có người đỗ, nhưng đỗ hai trường thì lịch sử làng này chưa ghi nhận trường hợp nào như vậy.
Ông bố nó đón tin mừng bằng hai chai quốc lủi, có điều ông không chửi nữa, mà ông sung sướng trong cơn say, ông phải làm cho dân làng này ngưỡng mộ về con cái ông, dù sao ông vẫn là cựu chủ tịch xã thông minh và tài giỏi.
Nó rời làng quê trong một sáng mùa thu. U nó đã gói cho nó nắm xôi to tướng, khâu một túi nhỏ bên trong quần đùi, nhét vào cho nó hai triệu, u dặn đi dặn lại:
- Nhớ cẩn thận tiền nong nghe con, cả nhà chỉ có thế.
Anh nó ra vẻ người lớn:
- Bắt tay thằng em cái nào, nhớ học hành tốt nhé, mọi việc ở nhà có anh lo.
Nó quay ra, thấy bố nó đang đứng nhìn theo:
- Con đi đây, thầy ở nhà giữ sức khoẻ, uống ít rượu thôi.
Bố nó ngượng:
- Ừ, dạo này thầy bớt rượu rồi mà.
Nó quyết định học Học viện quan hệ Quốc tế. Vừa xuống bến xe Giáp Bát, trong khi còn đang ngơ ngác thì:
- Em nhập học hả?
Nó ngoảnh lại, một anh mặc chiếc áo xanh tình nguyện hỏi nó:
- Vâng! Em học Học viện Quan hệ Quốc tế.
- Em có người nhà ra đón không?
- Dạ không anh ạ, em định đi xe buýt.
- Từ bến xe này đến trường đó phải hai lần đổi xe. Thôi em đợi anh nhé, anh sắp hết giờ rồi, anh sẽ đưa em tới trường đó.
- Vâng, em cám ơn anh!
Nó mừng quá, anh ấy tốt thật. Nó sợ đường phố Hà Nội lắm, người đâu mà đông như mắc cửi, xe máy, ô tô cứ như chen nhau, đi bộ cũng khó chẳng bù cho quê nó, thênh thang.
Anh thanh niên tình nguyện này đẹp trai thật, chắc là người Hà Nội, da trắng, lại cao to nữa. Nhanh nhẹn hướng dẫn và giải đáp các câu hỏi về đường xá, bến đỗ xe buýt cho các bạn tân sinh viên. Nhìn anh ấy oai phong thật.
- Nào em, chúng ta lên đường, đưa ba lô đây anh để đằng trước cho.
Nó ngoan ngoãn nghe theo lời anh.
Hai anh em vừa đi vừa nói chuyện. Qua câu chuyện nó biết anh tên Phong, người Hà Nội, sinh viên năm thứ 3 trường đại học Ngoại thương, ngay sát trường nó.
Ngày mai nó mới nhập học, nhưng hôm nay phải tìm thuê nhà hẵng. Anh đưa nó vào làng Láng, anh bảo thuê trọ khu này gần trường đi học cũng tiện, chỉ có không biết năm nay giá cả thế nào?
Hai anh em lòng vòng mãi, rồi cuối cùng phải chấp nhận một căn nhà lụp xụp bên kia sông Tô Lịch, giá chín trăm nghìn đồng một tháng.
- Tùng ở đây cũng đựợc, sau này tìm bạn ở ghép, đỡ tiền phòng.
- Dạ vâng! Em cám anh Phong nhiều lắm, anh ơi cho em gửi anh tiền xăng xe.
- Này, anh giận bây giờ, anh giúp em thôi.
- Thế anh dẫn em đi ăn nhé, em... em chưa biết đường.
- Ok, anh em mình đi ăn đi, anh cũng đói rồi.
Suốt bữa ăn, anh Phong kể chuyện cho Tùng nghe về cuộc đời sinh viên, về Hà Nội. Rồi họ tâm sự với nhau về gia cảnh, về cuộc sống. Tùng như thấy thay đổi hẳn, cậu thấy lưu luyến anh Phong, với cậu giờ này ở nơi đất khách quê người mà tìm được một người bạn như thế này thật là hiếm.
Nhưng giờ phút chia tay cũng đến, Phong bảo:
- Thôi Tùng vào tắm giặt rồi nghỉ ngơi đi, anh về kẻo mẹ mong. Sáng mai anh đến đưa Tùng đi nhập trường ha!
- Vâng ! Anh về nhé, em cám ơn anh nhiều nhiều!
Tùng buồn bã chia tay anh Phong, mặc dầu chỉ gặp nhau trong nửa ngày, nhưng dường như Tùng thấy mình như gắn bó với anh lâu rồi? Một cảm giác gì đó mơ hồ đến với Tùng mà Tùng thì không hiểu nối, chỉ biết rằng Tùng như muốn nép vào anh để được chở che như những lần mẹ hay làm với Tùng khi bị bố đánh. Giờ anh Phong về, Tùng thấy như thiếu một cái gì đó trong tình cảm. Tùng buồn.
- Thôi mà nhóc? Làm gì mà xịu mặt vậy? Mai nhập trường rồi anh dẫn đi ăn kem Thuỷ Tạ nghe.
Tùng chỉ biết gật đầu, anh Phong về. Nó quay vào nhà, căn phòng cần sắp xếp lại một chút, nó muợn chủ nhà chổi rồi cởi trần ra quét rồi lau sạch sẽ, được cái nền nhà tráng xi măng nên cũng nhanh khô. Bây giờ Tùng mới thấy nhớ nhà, nhớ nhất là mẹ, đi học hay đi chăn trâu về không thấy mẹ đâu, kiểu gì Tùng cũng chạy bổ đi tìm mẹ, mẹ là hạnh phúc của Tùng, là người chở che cho Tùng cho đến ngày hôm nay. Lúc ra đi, nhìn mái tóc bạc của mẹ mà Tùng chỉ muốn khóc, thời gian đã lấy đi hết vẻ trẻ trung của mẹ Tùng, mỗi lần bố đánh mẹ Tùng thấy căm ghết bố vô cùng, nhưng giờ đây nối căm ghét đó không còn nữa, dù sao ông sa vào rượu âu cũng là những bức xúc riêng của cá nhân ông.
Sáng hôm sau, anh Phong đến khi Tùng vẫn còn ngủ:
- Dậy đi nhóc, ngủ gì mà ngủ như chết thế, mệt hả?
- Vâng ! Anh ơi mấy giờ rồi?
- Còn sớm chán, anh đến sớm đón nhóc đi ăn sáng mà.
Nó ngoan ngoãn bò dậy, đánh răng rửa mặt xong, hai anh em ra phố ăn phở bò. Phong hôm nay trông thật tuyệt vời, chiếc quần bò, áo phông trắng càng làm tăng thêm vẻ đẹp của Phong, nhất là vầng trán, vừa thông minh, vừa đẹp. Tùng thì khác, vẻ đẹp của cậu pha chút yếu đuối, mái tóc xoăn bồng bềnh, phía dưới là đôi mắt sáng, với làn mi cong vút như một cô thiếu nữ.
Thủ tục nhập học của Tùng thật nhanh chóng, mấy khoản lệ phí lặt vặt, một số giấy tờ bổ sung, giấy nhập trường Tùng đều có đủ. Phong dẫn Tùng ra chợ Láng Hạ, sắm mấy thứ lặt vặt, Phong tranh trả tiền, làm Tùng không biết xử lý thế nào? Mẹ dặn “không bao giờ được phép lợi dụng lòng tốt của người khác” nhưng nói thế nào Phong cũng không lấy.
Phong khéo tay, cậu đã chuẩn bị giấy dán tường từ bao giờ, căn phòng giờ đây trông sáng sủa và đẹp đẽ hẳn lên, Tùng vui lắm. Cậu loay hoay cắm chiếc quạt Điện cơ mới mua. Mát hẳn, hai anh em đều mệt nằm lăn trên giường, thở dốc.
Tùng thấy là lạ, một cảm giác rất nóng đang lan toả trong cơ thể Tùng? Không hiểu sao lại vậy, mọi lần hai anh em ngủ chung Tùng đâu có cái cảm giác như thế này? Khó hiểu quá.Tùng miên man suy nghĩ.
Anh Phong bỗng xoay người, ôm lấy nó. Anh dúi đầu nó vào ngực mình, Tùng thấy ngất ngây khi ngửi mùi da thịt của Phong, rồi anh hôn nó, nó thấy mình như bay bổng, nó nhắm nghiền mắt và đón nhận nụ hôn đầu đời của anh.
Phong nhổm dậy, cài cửa. Anh cúi xuống cởi áo cho nó, anh nhấc bổng nó lên, gối đầu nó bằng chiếc gối mới mua, nó chỉ biết nhắm mắt để tận hưởng giấy phút hạnh phúc mà anh mang lại.
Mệt mỏi, nó gối đầu lên tay anh Phong ngủ ngon lành. Cho đến lúc nó bừng thức dậy thì đã 13h, anh Phong đang lúi húi sửa sang góc học tập cho nó.
- Ngủ nữa đi nhóc, đói không anh em mình đi ăn?
- Em chưa, lúc nãy ăn bát phở to quá giờ em vẫn còn no.
- Hi, nhằm nhò gì bát phở đó, anh thấy đói rồi, nhóc dậy đi rồi anh em mình đi cơm bụi.
- Dạ, vâng!
Lúc vừa rửa mặt vừa hát, nó vui điều này chắc ai cũng nhận ra. Nó yêu anh Phong, lúc nãy nó đã cảm nhận được sự ngọt ngào mà anh mang lại cho nó, nó thấy anh chăm chút cho nó như một người anh trai thực sự, tình cảm của nó dành cho anh là chân thật. Từ bé đến giờ nó chưa yêu ai, không phải vì bố mẹ cấm đoán mà nó chẳng thấy mình rung động gì? Nhất là gần các bạn gái. Lần đầu tiên nó có cảm giác cực khoái là hôm thi Toán lớp 10, nó chưa làm xong bài, mà thời gian chỉ còn mấy phút nữa mà thôi, nó cuống lên lo sợ bị điểm kém, và rồi tự nhiên nó thấy cơ thể mình giần giật, một dòng tinh khí bắn đầy quần của nó, thích lắm, nhưng không dám kể với ai. Trưa về đến nhà vội vàng tắm ngay, hôm nay một lần nữa cảm giác sướng khi xuất tinh lại làm cho nó thấy thích thú và hạnh phúc. Nó lờ mờ hiểu về bản thân mình, về tình yêu đầu tiên trong đời của nó. Có lẽ nó thuộc về người của thế giới thứ ba.
Nó vào nhà. Lại gần Phong, nó mạnh dạn kéo anh sát lại gần:
- Em yêu anh!
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, vậy là nó đã học xong năm thứ nhất. Hè năm nay nó sẽ về quê, nỗi nhớ nhà càng tăng biểu đồ trong nó bởi các bạn cùng lớp lúc nào bàn tán chuyện nghỉ hè, đứa thì đi du lịch, đứa thì tham gia vào đội quân tình nguyện “mùa hè xanh”, đứa thì đã kiếm cho mình một công việc làm thêm trong tháng hè để có tiền mua sách, bút cho năm học tới.
Phong đưa nó ra bến xe phía Nam từ sáng sớm, tối hôm trước cậu đã chuẩn bị cho nó đủ thứ, nào quà cho mẹ, cho anh nó, còn ông bố, không hiểu sao Phong mua đâu được một bình rượu trông rất hoa văn và kiểu dáng rất đẹp trông như bình rượu thời nhà Trần, gói ghém cẩn thận cho vào ba lô, Phong dặn đi dặn lại:
- Em chú ý cái bình rượu này nhé, anh lùng mãi mới mua được đó, chắc bố em thích lắm?
- Anh lại tiếp tay cho bố uống rượu rồi?
- Không sao đâu? Bố mà thấy em quan tâm thì bố càng quý em chứ sao? Anh cũng được thơm lây.
Nó cười, thấy hạnh phúc vì có người yêu chu đáo.
Hai đứa chia tay, đông người quá, nếu không chắc nó sẽ hôn Phong, xa người yêu gần tháng cơ mà? Nó có rủ Phong về quê, nhưng Phong không đi được, hè này cậu đi nghỉ cùng gia đình tận Nha Trang, cậu không muốn đi cùng gia đình nhưng nhà cậu đã có lệ đó từ xưa, cậu không dám phản đối.
- Về đến nhà là phải điện thoại cho anh ngay nhé! Phong dặn
- Em biết rồi, nói mãi.
- Ngày mai anh đi nghỉ cùng gia đình có một tuần thôi, xong rồi nhóc ra Hà nội với anh nhé, mình lên Sa Pa.
- Vâng, anh về cẩn thận, em lên xe đây.
Xe đã lăn bánh, vậy mà nó vẫn thấy Phong đứng bên đường nhìn theo mãi, nó chỉ muốn khóc, phút giây chia tay làm nó thấy hụt hẫng vô cùng.
Cả nhà đón nó bằng một bữa cơm thịnh soạn, có thịt gà nhà nuôi, có canh cua nấu với rau đay, cà pháo trắng tinh, món ăn mà nó thích nhất. Mẹ hỏi đủ thứ chuyện, chuyện học hành, thi cử, nhà trọ… Bố nó vẫn uống rượu nhưng kiểu uống của ông giờ đây khác hẳn, chậm rãi và thong thả, nghe nó kể chuyện ông nhìn nó với ánh mắt tự hào.
Thằng Bách trêu:
- Có ngưòi yêu chưa?
- Em chưa? Con gái Hà Nội kiêu lắm
- Đẹp trai như mày thì đứa nào chẳng chết, hay thích gái làng tao giới thiệu?
- Ui, em còn phải học đã.
Mẹ can:
- Thôi, con để em nó ăn, u thấy Tùng nó nói đúng đấy, mới có 19 tuổi yêu đương gì? Con cố mà học, học mới thoát được nghèo con ạ!
- Vâng! Sau này con đi làm, con mua một cái nhà to ở Hà Nội đón thầy u lên đó ở nhé, hi hi.
- Thầy u không cần, anh lo được thân anh thì tốt. Mẹ nó cười.
Ăn xong, nó vội vàng gọi điện thoại cho anh Phong. Mới xa nhau một ngày mà nó cảm thấy như xa anh hàng tháng rồi… Mấy ngày ở nhà nó lại đi ra đê cắt cỏ giúp mẹ, buổi tối đi thăm họ hàng, ai cũng khen nó rắn rỏi đẹp trai hơn hẳn khi còn ở nhà.
Ba hôm sau, nó nhận được tin nhắn từ máy di dộng của anh Phong, vui mừng nó mở ra xem “Gửi những người bạn của Phong. Gia đình vô cùng thương tiếc báo tin, Phong gặp tai nạn khi đi tắm biển. Lễ viếng sẽ được cử hành vào ngày… tháng ... năm tại Hà Nội, lễ đưa tang vào lúc…”
Trời ơi! Sao lại thế này, đây là sự thật sao? Nó đánh rơi điện thoại, mặt cắt không còn giọt máu, trời đất như tối sầm. Nó lao vào buồng trong, khóc không ra tiếng.
Nhưng nó chợt bừng tỉnh, nhỡ ai đùa thì sao? Nó lấy điện thoại điện ngược trở lại.
Giọng một người đàn bà nghe máy, không phải Phong:
- Bác ơi! Anh Phong…
- Ối Phong ơi! là Phong ơi, sao con bỏ bố mẹ mà đi thế này hả con ơi!
Chỉ cần nghe thấy vậy, nó lại khóc nức nở.
Qua điện thoại, nghe qua lời vừa kể, vừa khóc của mẹ Phong, nó đã biết chuyện không hay xảy ra với anh:
“Phong và gia đình đến Nha Trang, chiều hôm sau cả nhà Phong đi tắm biển muộn. Biết bơi mà bơi rất giỏi Phong thích chí bơi hẳn ngoài xa, ông bà già thì chỉ quẩn quanh sát bờ, họ không lo lắm, bởi Phong nổi tiếng là bơi giỏi. Thân hình rất đẹp của Phong cũng nhờ bơi lội mới được như vậy. Bỗng có tiếng la thất thanh:
- Có người chết đuối, bớ người ta có người chết đuối.
Cả đám đông nhìn ra xa xa, hai cô gái bị sóng biển đánh lật ngược phao, họ không biết bơi, nhìn họ vừa quẫy đạp, vừa trồi lên, trồi xuống. Phong lao ra, anh nắm được tóc một cô, vội dìu cô vào bờ, còn một cô cái đầu cứ nhấp nhô theo con sóng dữ. Thây vậy, anh lại lao ra. Lúc này sóng càng lớn, thuyền cứu hộ thì chẳng thấy đâu. Mẹ anh lo lắng, bà sợ hãi, cả bãi biển như nín thở dõi theo Phong, anh đã nắm được tóc cô, anh kéo cô gái vừa kéo, vừa bơi. Nhưng bỗng một cơn sóng tung cao trùm kín hai người, sóng qua người ta chỉ thấy cô gái lập lờ, còn Phong thì chẳng thấy đâu và rồi mấy thanh niên mang phao ra cứu hộ đã kéo được cô gái lên bờ.
Bà mẹ Phong ngất xỉu bởi không ai còn nhìn thấy Phong đâu nữa. Đội cứu hộ đã đến, họ nhảy xuống biển..1 tiếng…2 tiếng.. trôi qua, bóng đêm đã trùm lên cả bầu trời, và rồi họ bước lên bờ lắc đầu ái ngại trước bố mẹ Phong.
Hôm sau, bố mẹ Phong và cả gia đình hai cô gái được Phong cứu sống, thuê người đi tìm xác Phong, đến chiều họ đã tìm thấy xác Phong dạt vào bờ, cách đó 7 km.
Ngay tối hôm đó, gia đình thuê xe mang Phong về Hà Nội.”
Nó thu xếp quần áo, cả đêm nó không ngủ được, nó bắt xe khách vào sáng sớm tinh mơ. Đến Hà Nội đã gần trưa, không kịp ăn uóng gì, nó thuê xe ôm đến ngay nhà Phong. Nó như chết ngất trước di ảnh của Phong. Đôi mắt có hồn vẫn như nhìn nó, như muốn nói với nó điều gì đó mà chưa nói được.
Gia đình Phong biết nó chơi với Phong, nhưng họ nghĩ rằng hai đứa là bạn thân, họ không nghĩ và cũng không biết hai đứa yêu nhau. Nó khóc thảm thiết, chưa bao giờ nó có cảm giác bị bỏ rơi, trống vắng và cô độc như thế này.
Nó ân hận, giá như nó đi cùng anh, giá như anh về quê cùng nó, có lẽ trước lúc ra đi nó còn được gần gũi bên anh… anh thân yêu, mối tình đầu của em, em xa anh thật rồi sao? Lẽ nào ông trời bắt em phải chịu nỗi đau quá lớn này, anh ơi!
Đám tang của Phong diễn ra với những vòng hoa trắng, đoàn người đưa tiễn dài dằng dặc, hai nạn nhân được Phong cứu sống và cả hai gia đình họ đều có mặt. Không ai là không tiếc thương anh, một con người dám hy sinh mạng sống vì người khác. Tấm gương của anh đã được các phương tiện thông tin đại chúng đăng tải. Trung ương đoàn Thanh niên quyết định truy tặng anh huy chương “Tuổi trẻ dũng cảm” huy chương cao quý của Trung ương Đoàn.
Nó gầy rộc đi trông thấy. Nó xin phép bố mẹ Phong nhận nó làm con nuôi. Ông bà đồng ý liền, bởi nó ngoan và chân tình.
Năm học mới bắt đầu, nó trầm tư hẳn. Người ta thấy dường như nó thay đổi 100% không còn vẻ trẻ con như ngày đầu nhập học. Nó tìm thêm việc làm thêm, và cuối cùng công việc gia sư là thích hợp với nó.
Thời gian trôi đi thật nhanh, vậy là đã gần đến ngày giỗ đầu của anh Phong. từ ngày anh mất đi, ngày đi học và đi làm, tối đến nó mang nhật ký ra ghi. Nỗi nhớ Phong, tình cảm dành cho Phong, nó dồn hết vào trang nhật ký. Quyển nhật ký chan chứa yêu thương và kèm theo đó là nỗi nhớ thương người yêu càng ngày càng tăng theo độ dày của cuốn nhật ký.
Hà Nội lại mất điện, nó thắp nến, muốn viết vài dòng tâm sự với Phong. Đôi mắt nó mở to, trong ánh sáng mờ ảo, nhập nhoè của ngọn nến, nó như thấy anh Phong hiện về, anh vẫn ở bên nó, nó ngả người nép vào anh, bờ vai anh vẫn là điểm tựa, một điểm tựa để nó sẽ đi suốt cuộc đời, nó tin rằng như vậy. Phong ơi! Em sẽ mãi mãi là của anh, anh nhé!